Posted by KB20CX on June 12, 2011, 6:33 am, in reply to "Tran Cua Viet trang1"
Tr/u Kính lại báo thêm là địch chỉ c̣n cách từ 40 đến 50m thôi, cứ tiến gần chúng tôi nhưng lại không nổ súng. Không cần suy nghĩ, tôi ra lệnh: “Nếu tụi nó đến gần trong khoảng 40m th́ bắn đạn chài ngay, tiếp đến là sử dụng các loại súng đại liên.”
Pháo 130 ly của địch vẩn rơi đều trên khắp vị trí của chúng tôi, nhưng vào lúc này th́ hầu như không ai c̣n để ư đến, v́ đang phải lo đối phó với t́nh huống nguy hiểm trước mắt.
Đến khoảng 21:30, loạt đan chài từ các đại bác của chiến xa M.48 nổ rền, kèm theo từng loạt đại liên. Và phía địch cũng bắt đầu nổ súng nhưng rất yếu ớt, v́ không chịu nổi hỏa lực của chúng tôi. Tr/u Kính báo cáo: “Đợt này ngả xuống th́ chúng dàn hàng ngang đợt khác.” Tôi nói: “Cứ b́nh tỉnh. Tụi nó không chịu nổi đạn chài của ḿnh đâu! Nhưng phải chờ chúng đến đúng tầm th́ mới tác xạ!”
Phía C/Đoàn của Đ/u Nam cũng báo như thế và tôi cũng ra lệnh như thế. Để quan sát toàn bộ vị trí, tôi xách máy PRC-25 lên chiến xa chỉ huy (v́ máy truyền tin trên chiến xa đă bị bắn hỏng) và chỉ nh́n thấy chớp sáng của những lằn đạn giao nhau từ phía địch và phía chúng tôi. Tôi lại nhảy xuống vào M.577 báo cáo t́nh h́nh về BTL/HànhQuân/ SĐ/TQLC và Đ/tá Trí nói: “Tôi vẩn đang nghe và theo dỏi. Phải cố giử tuyến.”
Bây giờ đă gần 23:00. Bổng nhiên tiếng súng im bặt. Toàn bộ các đơn vị đều không bị tổn thất ǵ cả. Tất cả báo cáo đợt tấn công thứ hai của địch đă tiêu tùng và không c̣n thấy động tỉnh ǵ nữa. Tôi chỉ nhắc nhở như thường lệ v́ có thể sẽ có những đợt tấn công khác. Riêng Tr/u Công th́ tôi bảo phải chú ư hơn để diệt những tên địch c̣n sót có thể ḅ vào sát các chiến xa cũng như ngăn ngừa địch sử dụng những toán đặc công cảm tử.
Tiếng súng th́ không c̣n, nhưng tiếng nổ của 130 ly vẩn c̣n lai rai.
Vào ngồi lại trong xe M.577, tôi miên man suy nghĩ: vừa mong cho trời nhanh sáng để địch không c̣n dám tấn công v́ quá lộ liểu; vừa mong cho trời chậm sáng để địch không thấy rỏ các chiến xa M.48 để bắn AT-3 hay SS-11. Đúng là mâu thuẩn!
Đến khoảng 02:15 ngày 31/01/73 th́ đột nhiên tiếng 130 ly nổ dồn dập hơn. C̣n có những tiếng nổ nhỏ hơn của cối 82 của địch. Tiếp đến th́ Tr/u Kính và Th/u Thăng lại báo địch đang từng cụm ḅ vào. Tôi hỏi Đ/u Nam th́ biết t́nh h́nh bên phía đó cũng như vậy. Tôi vẩn cho lệnh phản ứng như lần địch tấn công ban đầu trong đêm.
Chỉ khoảng 10 phút sau th́ tiếng đại bác của chiến xa và đại liên nổ rền. Với loại đạn đại bác chống biển người th́ địch dù đông bao nhiêu cũng không thể tràn qua tuyến pḥng thủ của chúng tôi. Đợt trước ngả xuống th́ lớp sau lại tiến lên, nhưng địch vẩn chẳng tiến được bước nào. Th/u Thăng c̣n báo 2 tên địch ḅ vào sát một chiến xa của C/Đội và định leo lên th́ bị TQLC tùng thiết bắn hạ ngay.
Tiếng nổ của các loại súng rền vang trong khoảng hơn 15 phút rồi dần giảm bớt. Lúc này đă gần 03:00. Không cần các C/Đội và C/Đoàn báo cáo, tôi cũng biết địch đă không c̣n tấn công nữa. Chúng tôi vẩn không bị thiệt hại ǵ. Tuy nhiên, tinh thần anh em cũng có phần giảm sút, và ngay bản thân tôi cũng càng thêm lo lắng v́ đạn dược dùng cho các loại đại liên trên chiến xa M.48 và M.113 cũng như của súng cá nhân của TQLC tùng thiết đang cạn kiệt dần, chưa nói đến sự giảm sút về sức lực sau hơn 2 đêm không chợp mắt. Tôi chỉ c̣n cách gọi nhắc nhở các C/Đoàn mà thôi và cũng không cần báo cáo về BTL/HànhQuân/SĐ/TQLC v́ chắc họ cũng đang theo dỏi nhưng không biết phải cho lệnh ǵ nữa.
Responses